Đã xảy ra lỗi trong tiện ích này

Thứ Bảy, ngày 08 tháng 10 năm 2016

4 LỜI KHUYÊN KHI CHỤP ẢNH VỚI ÁNH SÁNG MẶT TRỜI CỦA MỘT NHIẾP ẢNH GIA CÓ KINH NGHIỆM

Chụp ảnh đời thường, cho người nhà, bạn bè, không phải lúc nào cũng có thể đặt chủ thể vào điều kiện ánh sáng lý tưởng. Vì vậy, chọn góc chụp tối ưu để có một bức ảnh đẹp là rất quan trọng

Bài viết sau được gửi tới từ trang Nikon  Learn and Explore  và được dịch bởi bác Google

Bốn lời khuyên cho chụp trong ánh sáng mặt trời


Đối với nhiều người, những suy nghĩ của chụp ảnh trong thời gian sáng của các ngày trong ánh nắng mặt trời trực tiếp là một "không-không." Bạn biết đấy, tất cả chúng ta đã nghe nói về những giờ vàng, thời gian ngay trước khi hoàng hôn là thời gian tối ưu để chụp ảnh. Trong khi tôi sẽ đồng ý rằng giờ vàng là một thời gian tuyệt vời để chụp ảnh, tôi tin rằng điều quan trọng là, và có, vui chơi, chụp ảnh suốt cả ngày không có vấn đề gì thời gian. Chúng tôi có khả năng để nắm bắt một tâm trạng rất thú vị nếu chúng tôi sử dụng một vài công cụ, và có, tươi sáng, nắng đẹp.  
. Tất cả các hình ảnh được chụp hình hoặc trong ánh nắng mặt trời trực tiếp, hoặc trong một căn phòng với ánh nắng mặt trời trực tuyến tại Dưới đây là một vài điều cần lưu ý:
1. Chủ đề là gì và những gì tâm trạng bạn muốn truyền tải?  
Trong trường hợp của hai cô gái trẻ, tôi chọn đo sáng vào khuôn mặt của mình( đôi khi đo sáng vào da tay của người chụp - ghi chú của người dịch- cũng có ích) và cho những hình ảnh cho các chi tiết trên khuôn mặt của họ. Tôi muốn để có thể nhìn thấy nét mặt của họ, nhưng giữ cho ánh sáng tâm trạng và dịu nhẹ mềm mại. Bằng cách này, một trong những điều tôi thích về D4S Nikon là đồng hồ trong máy ảnh là rất chính xác. Tôi luôn luôn có thể dựa vào nó để cho tôi kết quả tuyệt vời.


D4S , AF-S NIKKOR 70-200 MM F/2.8 ED VR II, 1/320S. f5, ISO 100, đo sáng tay, center Wêightd
2. Lens Flare có thể là một điều tốt.
Trong buổi chụp ảnh của cô dâu và chú rể trong nước với các kiện cỏ khô, mặt trời đã chiếu vào ống kính của máy ảnh của tôi. Tôi không chọn để tránh nó, nhưng sử dụng nó để tạo ra một chút tâm trạng ấm. Một lần nữa, tôi có đồng hồ đo về chủ đề này và tiếp xúc với họ.


D4, AF-S NIKKOR 24-70 mm f2.8 ED, 1/640s, F5.6, ISO 100, đo sáng thủ công trung tâm

Đôi khi tôi sẽ phơi sáng cho đề tài này, nhưng sau đó tôi đã  mở khẩu độ  về   hơn một  bước ( stop),  overexposing chủ đề. Cô dâu nhìn bó hoa của cô là một ví dụ tuyệt vời của  quá nhiều lựa chọn  phơi sáng khác nhau. Overexposing ( đo sáng sai chủ đề ) cô dâu và cửa sổ một chút giữ người khiếm thị từ vẽ quá nhiều sự chú ý từ chủ đề này.


D4, AF-S NIKKOR 85mm f1.4 G , 1/400s F3.2, ISO 200 ĐO SÁNG THỦ CÔNG TRUNG TÂM

3. Sử dụng một tình huống backlit để tách các đối tượng từ nền.
Khi tôi chụp ảnh cô dâu và chú rể ở ngoài trời, tôi chọn một góc máy ảnh mà sẽ cho phép ánh nắng mặt trời để chiếu sáng mặt sau của các đối tượng, do đó tách chúng khỏi nền. Tôi lại có đo sáng trên các đối tượng và phơi sáng với khuôn mặt của họ.( ý của tác giả là bù sáng khuôn mặt của cặp cô dâu chú rể bằng fill flash hoặc tấm phản sáng)



D4, AF-S NIKKOR 70-200 F2.8 ED VRII , 1/800s F2.8, ISO 100 ĐO SÁNG THỦ CÔNG
4. Tạo bóng mạnh
Để tạo ra hình bóng của các cặp vợ chồng với những con chó, tôi lấy nét vào đối tượng , và đo sáng vào nền, do đó làm cho các đối tượng tối đi.


D4, AF-S NIKKOR 70-200 F2.8 ED VRII , 1/800s F3.5, ISO 100 ĐO SÁNG THỦ CÔNG TRUNG TÂM
 Logo Nikon Đại sứ Mỹ
 Bài viết của tác giả  BAMBI CANTRELL

PROFILE


Thứ Ba, ngày 04 tháng 10 năm 2016

CHỤP ẢNH KHÔNG NHIỀU, RA ĐIỀU CHÉM GIÓ (3) Các tham số căn bản của một bức ảnh

Tôi định viết một số bài giảng để dạy cho các học sinh trong câu lạc bộ nhiếp ảnh học sinh của trường THPT nơi tôi giảng dạy. Dự định là thế nhưng để có một giáo trình cho nó có chất lượng cũng cần có nhiều thời gian. Vì thế, tôi sẽ viết một số bài trên blog này nhằm làm một phác thảo, sau đó chỉnh sửa để trở thành giáo trình. Tất nhiên, không thể thiếu ảnh, video minh họa cho giáo trình, tôi lại cần có thời gian tuyển chọn. Chính vì thế mà những bài viết này sẽ còn liên tục được chỉnh sửa.

III Các tham số căn bản của một bức ảnh 
            Sắc độ của sáng tối là linh hồn của bức ảnh
            Không có ánh sáng, thì không có nhiếp ảnh.
            Nhiếp ảnh là  bộ môn nghệ thuật sử dụng ánh sáng để thể hiện
            Ánh sáng phản ánh vào một bức ảnh gồm: Sắc  độ, diện tích, màu sắc
            Sắc độ ánh sáng thể hiện qua các vùng: Vùng Sáng ( Highlights ( chia thành hai mức sáng: Light, và cực sáng Hightlights) Vùng tối ( Shadow: chia thành hai mức: Dark và Shadow)
            Mắt người có thể nhìn, phân biệt được 12 sắc độ chuyển từ vùng Cực sáng  Hightlights về vùng cực tối Shadow, nhưng máy ảnh KTS hiện tại chỉ phần biệt được 6 sắc độ mà thôi.
            Một bức ảnh vô hồn, là một bức ảnh toàn một sắc độ, ví dụ toàn diện tích là trắng, hoăc đen, hoặc xám. Một bức ảnh cần phải có vùng sáng, vùng tối, đan xen, nhiều sắc độ khác nhau. Để đo lường tổng diện tích của các vùng này, người ta sử dụng một biểu đồ toán học, gọi là Histogram

                  Theo trục ngang từ trái qua phải là các sắc độ từ cực tối ( 0 - 50),  tối ( 50-100), trung tính ( medium 100-150), sáng 150- 200, cực sáng ( 200- 250) lẽ ra là nên kéo đến 256 ( tức là 2 lũy thừa 8, tức là thang đo theo 8bit ) nhưng đến 250 đã là vùng cháy sáng rồi mọi thứ đều không phân biệt được nữa. Theo trục dọc, là diện tích vùng tương ứng trên bức ảnh.
                   Một bức ảnh cân bằng sáng tối, là một bức ảnh có biểu đồ Histogram dạng hình như một quả đồi. Hoăc gần như thế. Nhìn đối chứng qua bức ảnh bên cạnh và biểu đồ, ta thấy, vùng cực sáng không có ( không có bộ phận nào bị cháy sáng), cũng không có vùng cực cực tối ( sát bên trái). Vùng tối đen nhất là tóc, mắt của nhân vật chiếm ít, nên vẫn nhìn rõ làn sóng tóc. Vùng sáng vẫn thấy chi tiết của vải mũ. Đây là một bức ảnh chụp đúng sáng.
                  Một bức ảnh quá tối là bức ảnh mà cạnh trái của biểu đồ sát vào trục dọc, đeo dính lên trục dọc bên trái. Khi đó, có khi tóc của nhân vật chỉ còn toàn màu đen, không phân biệt được gì nữa, người ta gọi là bị bết sáng. Vùng tối, không có ý niệm gì về màu, về chi tiết
                 Một bức ảnh quá sáng, còn gọi là bị cháy sáng, là bức ảnh có phần biểu đồ bên phải sát cạnh phải leo lên cả đường dọc kẻ từ mức 250 lên. Khi đó, vùng sáng cũng bị lóa, không thấy chi tiết, màu sắc cũng chẳng còn gì ngoài màu trắng xóa.
                 Ảnh quá sáng, hoặc quá tối, đều là loại khó cứu vãn. Tất nhiên, khó, không hoàn toàn là không chữa được, nhưng sau khi chữa chạy, chúng ta cần phải chấp nhận chất lượng ảnh không cao.
                 Tuy nhiên, đôi khi Histogram tốt, không có nghĩa là ta có một bức ảnh tốt. Khi chụp một hoạt động đêm, đôi khi vùng tối rất nhiều, chỉ vài nét sáng lên làm ta hình dung ra đối tượng mà thôi, nếu nhìn Histogram sẽ thấy biểu đồ lệch nặng về bên trái. Hoặc bạn chụp bức Lửa hàn có thể thấy một vùng lóe sáng cực rộng, biểu đồ lêch hẳn sang bên phải. Vì thế, Histogram chỉ mang tính tham khảo.
                 Histogram lại có 3 kênh: Đỏ- Red, xanh cây ( Green) và Xanh dương ( Blue)  bạn có thể bấm để xem, và biết ảnh dư màu nào trong ba màu cơ bản.
                Để can thiệp vào ánh sáng của bức ảnh ta có 3 cách:
                - Mở rộng hay hẹp ống kính:  Còn gọi là Apeture
                - Tốc độ chụp chậm hay nhanh: Khoảng thời gian lâu hay mau để ánh sáng tác động lên Sensor máy ảnh ( thay cho tấm film), còn gọi là thời chụp, hay  tốc độ phơi sáng ( Speed)
               - Tăng hay giảm độ nhạy sáng của sensor ( ISO)
Tổng hợp ba tham số ấy, ta được một thứ gọi là Exposure :  Mức Phơi sáng.
                   Vậy:  Exposure =  Apeture * Speed  * ISO   ( E = A * S * I , dấu * chỉ sự kết hợp, không có nghĩa  là cộng hay nhân gì cả)
                   Một mức E có thể tạo ra bởi rất nhiều cách lựa chọn bộ ba ( A, S, I )
                   A = apeture chính là các độ mở ống kính máy ảnh. Tùy theo giá tiền, nó có giới hạn chứ không tùy tiện được. Những ống kính có thể mở thật rộng thì có thể chụp ở tốc độ nhanh hơn mà vẫn đủ sáng, thì gọi là ống kính nhanh, dùng để chụp thiếu sáng. Đó là các ống kính có độ mở 1.2 đến 2.8.
   CAN THIỆP VÀO ĐỘ MỞ CỦA ỐNG KÍNH ĐỂ LÀM GÌ?
- Nếu ống kính  mở rộng, vùng ảnh rõ sẽ hạn chế lại, chủ đề sẽ đỡ rối. Nếu chụp chân dung, chỉ nhân vật là rõ, phía sau  và phía trước ảnh thì mờ, gọi là xóa phông. Nếu ống kính khép nhỏ lại, vùng ảnh rõ sẽ trải sâu hơn, khi chụp phong cảnh rất cần điều này
- Mở rộng được ống kính, ánh sáng vào nhiều, có thể tăng tốc độ chụp, chống được rung, nhòe ảnh do run tay. Mở hẹp ống kính, ánh sáng vào ít, chụp cần chậm lại, làm cho hiệu ứng chuyển động nhòe của thác nước làm cho bức ảnh đẹp hơn
CAN THIỆP VÀO TỐC ĐỘ PHƠI SÁNG ĐỂ LÀM GÌ?
- Tốc độ cao chống nhòe hình
-Tốc độ cao gây cảm giác tối hơn, có thể chụp giữa trưa mà như chụp tối, để bỏ qua ánh sáng môi trường, dùng ánh sáng cưỡng bức là chính.
- Tốc độ chậm dùng để bắt ánh sáng rất yếu
CAN THIỆP VÀO ĐỘ NHẠY ISO ĐỂ LÀM GÌ?
- Giảm ISO để giảm nhiễu
- Giảm ISO để có thể chụp chậm hơn
- Tăng ISO để bắt được ánh sáng yếu, cộng với bồi đèn flash có thể làm rõ hậu cảnh và nhân vật, mà không sợ nhân vật thì sáng lóa, hậu cảnh thì tối đen, kể cả chụp ban ngày. Tăng ISO cũng làm cho đèn flash phát công suất thấp hơn, đèn dùng bền hơn
- Tăng ISO để chụp được nhanh hơn

                   Tùy theo mục đích, yêu cầu của tấm ảnh mà ta chọn ưu tiên khẩu độ, ưu tiên tốc độ, còn ISO thì tùy chỉnh theo nhu cầu. Không dùng ISO cao quá làm cho ảnh bị nhiễu hạt, hoặc nhiễu mầu.
                   Trước đây, khi chưa có nhiếp ảnh mầu, chỉ có ảnh máy film đen trắng, nhân loại vẫn có những bức ảnh tuyệt vời. Đó là những bức ảnh thể hiện được sắc độ của ánh sáng ( sắc độ, chứ không phải là màu sắc) ở mức nghệ thuật cao. Từ shadow sang hightlight  như trên ta đã phân tích, từ mức 0 đến mức 256 = 2 lũy thừa 8 là 8 mức sắc độ lớn, mỗi sắc  độ lớn lại chia được thành nhiều sắc độ nhỏ theo mức chia 2, chia 4, chia 8. vv. Ảnh đen đẹp được tất nhiên không phải nhờ màu, mà nhờ sắc độ như vậy. Và, có những nhiếp ảnh gia, trung thành tuyệt đối với máy film và với film đen trắng. Đó chính là những bậc cao niên, họ bắt đầu nhiếp ảnh với máy film đen trắng, và  họ không thể tình yêu  đầu đời đối với ảnh đen trắng.
                  Lúc nãy, ta nói về Sáng, Tối, bây giờ ta bàn về màu sắc.
                  Màu sắc tất nhiên phụ thuộc nhiều vào ánh sáng. Nếu bức ảnh không đủ sáng, nó sẽ không phản ảnh đủ các mầu.
                Một bức ảnh tốt phải là bức ảnh có cân bằng trắng  kiểm soát được ( bạn klick đúp vào liên kết chữ cân bằng trắng mầu để đọc thêm về cân bằng trắng)
                Hôm qua, tôi có thời gian xem lại các bức ảnh tôi đã chụp và đăng trên trang FB cá nhân. Tôi đã thực sự giật mình vì một điều là , một số bức ảnh của tôi rất tệ về màu sắc, đó là những bức ảnh khi tôi sử dụng laptop Dell. Giai đọan đầu, tôi dùng laptop HP thì  tương đối ổn. Và tôi thực sự biết ơn các bạn bè đã like những bức ảnh đó thay vì dislike chúng.
                Khi ta chụp những bức ảnh phong cảnh, màu sắc có thể sai một chút cũng chẳng có ai cảm thấy khó chịu, nhưng nếu ta chụp ảnh mà chủ đề là người, thì sai màu sắc một chút cũng là tai họa. Không ai muốn da mình tự  nhiên lại xanh lét, hay vàng ệch ra, mà lỗi này chính là người chụp ảnh.
               Lỗi về màu sắc thường xảy ra trong các trường hợp sau đây:
             -  Máy ảnh cân bằng trắng sai
             -  Người chụp, khi chỉnh sửa ảnh đã làm sai màu đi
               Trường  hợp thứ nhất xảy ra do chụp ảnh trong điều kiện thiếu sáng, hoặc khi màu sắc của môi trường phức tạp, thay đổi liên tục, ví dụ ánh sáng của đèn màu sân khấu đám cưới, ca nhạc. Còn nếu ánh sáng đủ, cân bằng trắng tự động của máy ảnh đã đo đạc và làm đúng tới 90% trường hợp
                Trường hợp thứ hai thường xảy ra khi bạn có một màn hình không chuẩn khi làm hậu kỳ ảnh. Vì thế lời khuyên là, nếu bạn muốn gìn giữ chiếc máy ảnh của mình được lâu bền, thì hãy đầu tư một màn hình PC hoặc laptop có mầu trung thực nhất. Các thợ ảnh kinh tế hạn hẹp  đều  săn lùng mua các màn hình đời cũ , đèn hình CRT để làm hậu kỳ ảnh, vì chúng cho mầu khá trung thực và ổn định. Các màn hình đời mới dùng công nghệ LED, tinh thể lỏng cũng tốt, nhưng cho màu không trung thực, nhất là quan sát ở các góc khác nhau so với màn hình thì màu sắc cũng khác nhau. Màn hình nào, thì sau một thời gian, cũng bị sai màu đi, chưa kể, độ chói của màn hình thay đổi , trong các môi trướng ánh sáng khác nhau cũng làm cho cảm nhận màu sắc khác đi. Vì thế mà sau một thời gian nhất định người ta lại phải cân lại  màu cho màn hình.
               Tôi cũng mấy lần chụp ảnh đám cưới. Trên sân khấu bố trí rất nhiều đèn màu, và màu sắc thay đổi liên tục. là loại chụp sự kiện, phải chớp thời cơ đúng lúc, không thể chờ đèn màu chuyển về màu mình cần. Thực sự rất khó có một bức ảnh đẹp các bạn ạ, vì máy ảnh không thể chỉnh tự động cân bằng trắng nhanh theo kịp vòng xoay của đèn màu. Nên có khi thì mặt cô dâu chú rể màu xanh lá, lúc lại vàng, lúc thì tím, được lúc màu vàng thì còn tạm ổn dễ chỉnh sửa. Trong một workshops  của camera Tinh tế, nhiếp ảnh gia Nguyễn Hà ( Haphoto.com) khi bị hỏi về trường hợp xử lý đèn sân khấu, cũng lảng tránh trả lời câu hỏi này. Tốt nhất, nếu màu sắc tệ quá, thì chỉ còn cách chuyển thành ảnh đen trắng. Cố nhiên, không phải không có cách giải quyết, đó là dùng đèn flash đánh át ánh sáng màu đi, với cài đặt ISO không cao quá, hoặc chụp nhanh hơn để hạn chế ảnh hưởng của ánh sáng môi trường khi đó có thể dùng nhiều đèn flash đặt ít nhất 2 vị trí để phủ sáng. Khi đó, đặt cân bằng trắng theo nhiệt độ màu của đèn flash bạn có.


Thứ Sáu, ngày 30 tháng 9 năm 2016

CHỤP ẢNH KHÔNG NHIỀU, RA ĐIỀU CHÉM GIÓ (2) Quan niệm về một bức ảnh

Tôi định viết một số bài giảng để dạy cho các học sinh trong câu lạc bộ nhiếp ảnh học sinh của trường THPT nơi tôi giảng dạy. Dự định là thế nhưng để có một giáo trình cho nó có chất lượng cũng cần có nhiều thời gian. Vì thế, tôi sẽ viết một số bài trên blog này nhằm làm một phác thảo, sau đó chỉnh sửa để trở thành giáo trình. Tất nhiên, không thể thiếu ảnh, video minh họa cho giáo trình, tôi lại cần có thời gian tuyển chọn. Chính vì thế mà những bài viết này sẽ còn liên tục được chỉnh sửa.

II Quan niệm về một bức ảnh
           Tôi không định đi sâu vào lý luận sáng tác của nhiếp ảnh. Tôi chỉ muốn bắt đầu trình bày cách thức chụp ảnh với việc quan niệm về bức ảnh. Lúc đầu, cầm chiếc máy ảnh lên, ai cũng thế, muốn ghi lại điều gì đó. Điều gì đó ấy, chính là ý niệm chụp ảnh. Trong bức ảnh, bạn thích ghi lại hình ảnh người bạn gái của mình, thì đó là chủ đề của bức ảnh. Nếu bạn lại muốn ghi lại bạn gái ấy cùng với chú chó cún cưng, thì hình chú thú cưng là chủ đề phụ. Nếu lại muốn có hình ảnh ngôi nhà nữa, thì ngôi nhà là bối cảnh, ngữ cảnh cho các chủ đề. Đôi khi, chủ đề của bức ảnh cũng rất đơn giản ví dụ như tia ánh sáng có hình dạng lạ kỳ, hay màn sương  buổi sớm.
          Như vậy, một bức ảnh có thể có nhiều chủ đề, nhưng không nên có nhiều chủ đề đâu nhé. Vì khi ấy, bức ảnh sẽ bị loãng như ta uống nước chè nước thứ n rồi. Không bao hàm việc chụp ảnh kỷ niệm tập thể, vì khi ấy, cả khối gồm nhiều người cũng chỉ tính là một chủ đề thôi. Còn nếu định nhấn mạnh một cặp cô dâu, chú rể thì cặp đôi đó là một chủ đề, còn những người khác là bối cảnh. Đó là quan niệm đơn giản nhất. Dùng để nói sau này trong phần kỹ thuật. Vì sao thế, có những chủ đề trừu tượng, ví dụ chụp sự phấn khích của các em học sinh ngày khai trường, thì phải được thể hiện qua nhiều hình ảnh cá nhân, vẻ mặt, ánh mắt. ( không có cái gọi là hình ảnh của Sự phấn khích, mà phải nhìn vào các hình ảnh nhân vật người xem ảnh mới phát hiện ra)




         Vậy là, bạn cần có một ý niệm trước. Quan sát, chọn chủ đề. Và nâng máy, chụp.
         Dù là ai, khi chụp ảnh cũng đều làm như thế. Lúc mới chụp ảnh, chủ đề thường được đưa vào trung tâm của bức ảnh. Ống kính máy ảnh chỉ có thể làm nét nhất ở trung tâm mà thôi. Càng ra rìa ảnh, hình ảnh càng bớt nét đi. Đặt chủ đề ảnh ở vị trí nào đó trong bức ảnh, gọi là bố cục ảnh. Nói thế, không có nghĩa là bạn không thể chụp nét chủ đề ở  ngoài trung tâm bức ảnh.
        Khi chủ đề không ở vị trí mong muốn, khi mà một số chi tiết không cần thiết không muốn có trong bức ảnh, người ta cần loại bỏ, bằng cách định lại khung hình. Cách giản đơn mà những người không có nghề là cứ chụp thật rộng, sau đó về nhà dùng phần mềm chỉnh sửa định lại, gọi là Crop ảnh. Còn những người chụp ảnh chuyên nghiệp, họ đã định hình khung hình ngay từ lúc chụp, tức là đã bố cục ảnh ngay từ lúc chup. Khi đó, họ đã sử dụng tối ưu tất cả các tế bào quang điện có trong sensor của máy ảnh, nên ảnh họ sẽ chất lượng hơn cách làm thứ nhất. Ai không biết lại cứ bảo máy ảnh họ tốt hơn. Không phải như thế đâu bạn ạ. Bạn có một chiếc máy ảnh ghi là 24Mp nhưng bạn chụp chân dung một người chỉ chiếm 1/4 diện tích khung hình, tức là bạn chỉ dùng có 6Mp để chụp thôi, nhiếp ảnh gia có kinh nghiệm, với một máy ảnh 12.1 Mp họ chụp cũng người mẫu đó toàn khung hình chắc chắn hình ảnh của nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp sẽ chi tiết hơn, không phải gấp đôi, mà là gấp bốn lần ( bình phương tỷ lệ bạn nhé), chưa kể, số lượng nhiều pixel ảnh trên một sensor đôi khi còn làm giảm chất lượng hình ảnh.
        Khi chụp ảnh, thường ta rất tham lam, muốn đưa nhiều thứ vào bức ảnh. Về nhà, mới lại muốn tách ra, lúc đó bức ảnh sau khi crop sẽ mất chất lượng đi rất nhiều. Ví dụ chụp hoa Tam giác mạch, có nhiều chùm hoa đẹp, thì cũng chỉ nên đặc tả một chùm thôi. ( chụp hoa Tam giác mạch là một bài chụp thật khó). Vì vậy nếu được phép tham lam, xin hãy tham lam khung hình để ghi lại những gì mình muốn thể hiện, hơn là nhồi nhét nhiều thứ vào một khung hình rồi về nhà lại phải mất công loại bỏ. Một ví dụ thật buồn cười là các phát thanh viên truyền hình, khi lên hình chỉ mặc nghiêm chỉnh phần thân trên thôi ( cổ cồn, cravat ), còn phần thân dưới có thể là quần bò vv, bởi vì khi quay hình, người quay chỉ quay phần thân trên của PTV thôi.
        Lại nói về chụp ảnh hoa lá, cây cỏ, côn trùng một chút. Chụp thế nào để bức ảnh không phải loại ảnh dùng trong bộ môn Sinh vật học? Bạn có suy nghĩ về điều này không?
        Máy ảnh nhìn thực tế khác với mắt người. Nó chỉ thấy những thứ được thu vào trong ống kính mà thôi, tức là, giống hệt con mắt của một đứa trẻ sơ sinh. Còn mắt người lại khác, mắt người nhìn sự vật còn dựa vào kinh nghiệm, tức là những hình ảnh tương tự đã nhìn từ trước. Ví dụ, khi nhìn một chiếc áo trắng trong chiều nắng vàng, máy cho thấy mầu vàng, nhưng mắt người quả quyết là màu trắng vì màu vàng ám lên mầu áo phản chiếu vào ống kính. Mắt người cho là vàng là do nhiều lần nhìn trong hoàn cảnh tương tự, nên suy đoán là màu vàng. Khi nhìn lên bức ảnh, người ta mới thấy nó là màu vàng, tức là xem ảnh, khác hẳn lúc nhìn thực tế.

       Vì vậy, lại có hai trường phái nhiếp ảnh. Loại cho ra những ảnh giống với mắt người xem, tức là bức ảnh thay con người đã chép được trong thực tế, loại thứ hai, cho ra những bức ảnh mà máy ảnh trông thấy, mắt người không trông thấy bao giờ ( ví dụ những bức ảnh chụp bằng máy ảnh hồng ngoại), khi kỹ thuật phát triển, những bức ảnh chụp bằng những kỹ thuật đặc biệt sẽ làm cách mạng các phòng ảnh. Có người say mê chụp những vật bé tí xíu như mắt con chuồn chuồn, đầu đinh ghim (macrophotography), ảnh chụp bằng X-ray ( không phải là ảnh y học đâu nhé), chụp ảnh những vật chuyển động cực nhanh, là những thứ mà mắt người thông thường chẳng thể nhìn thấy. Thế bạn chọn trường phái nhiếp ảnh nào? Kệ bạn nhé, tôi chỉ lưu ý bạn rằng, bức ảnh chụp được không giống như bạn nhìn thấy, là điều bình thường. Vì lợi ích của cá nhân, có thể, bạn sẽ muốn nó giống như gì mình nhìn thấy phải không? Nhưng hãy cách mạng con mắt, bằng cách nhìn bức ảnh theo cách mà máy ảnh nó nhìn cũng tốt.
        Một bức ảnh muốn thể hiện được điều gì đó, trước hết nó phải được làm đúng. Nhiều khi chỉ cần làm đúng, bức ảnh đã đẹp rồi, vì tự thân, ảnh là chớp được khoảnh khắc đẹp nhất, cảm xúc nhất. Thế nào là ĐÚNG? Theo tôi, cần phải đúng Sáng, đúng nét, đúng màu. Đúng sáng là quan trọng nhất, sau đó mới đến đúng nét, và cuối cùng mới là đúng màu.
       Tôi nhớ nhất một nhiếp ảnh gia có tiếng đã nói: " Người mới làm nhiếp ảnh cố làm cho bức ảnh thật nét, người làm nhiếp ảnh thành thạo nghề cố làm cho bức ảnh thể hiện được điều gì đó, người làm nhiếp ảnh lâu năm tìm mọi cách để bức ảnh của mình có thể kiếm được ra tiền"
       Vậy, thì chúng ta hãy cố gắng để đạt được mức thứ hai, bởi, bây giờ, không phải ai cũng bán được ảnh đâu nhé!

( còn nữa )